Sun
Nov 12
2006
14:29

Có những mãnh đời [3]


Nói xong cụ òa khóc, nổi đau trong lòng cụ làm sao có thể truyền trãi qua hết những dòng nước mắt. Giọt nước mắt cho chính bản thân cụ, hay đó là những giọt nước mắt cho những mảnh đởi ngang trái ? Có những mãnh đời chúng ta chưa từng biết, có những mãnh đời chúng ta chưa từng nghe, nhưng có những mãnh đời chính ta là minh chứng. Việt hiểu được nổi đau từ đáy lòng của cụ khi lần lượt nhìn những người thân yêu nhất của ra đi mà không lời từ biệt. Một gia đình hạnh phúc, một mong ước nhỏ nhoi với niềm vui và tiếng cười trong không gian nhỏ bé chính là tất cả những hằng mong mà cụ thầm mơ ước. Nhưng dòng đòi thật lặng lẻ, dòng đời có bao giờ suôi chảy theo ý mình đâu. Những cái nhỏ nhoi nhất đôi khi là những mong đợi lớn lao nhất mà chúng ta có thể sẻ không hề có. Có những mãnh đời vì xa hoa phú quý hây gác tía lầu son, nhưng có những mãnh đời chỉ vỏn vẹn một đôi đủa tre, một bác cơm thô sơ là đủ. Nhưng như thế nào là đủ ? Chúng ta không thể nào hiểu được, bởi vì những mãnh đời là những mãnh đời riêng biệt với nhau, và mỏi người sẻ có một tham vọng khác nhau. Việt với cụ là hai mãnh đời riêng biệt, nhưng Việt cảm nhận được sự cảm thông, sự mất mát, sự khổ đau mà cụ đả trãi qua trong quãng đời của cụ như những gì mà Việt đả trãi qua trong quãng đời của mình. Bởi vì, giữa xa mạc mênh mong củng sẻ có hai hạt cát giống nhau, giữa vũ trụ bao la củng sẻ có hai vì sao đang lịm tắt. Đó chính là hai mãnh đời, giữa hai thái cực, nhưng chung cùng vĩ tuyến.

Việt cố nén những dòng lệ đang tuông trào trong khoé mắt. Việt dìu cụ vào giường rồi nói lời từ biệt. Bây giờ Việt mới hiểu mình chưa hẳn là người bất hạnh nhất trên thế gian nầy. Ít nhất Việt củng được ấp ủ và lớn lên trong tình thương chứa chan của mẹ, và nghe được những lời thì thầm của mẹ trong những giây phút lẻ loi. Nhưng ai sẻ chia sẻ cho cụ, ai sẻ thì thầm với cụ trong những giây phúc lẻ loi? Vâng, chỉ mình cụ, chỉ mình cụ thì thầm với bản thân mình, và chia sẻ với bản thân trong dòng đời cô độc. Con sông thì nước lớn nước ròng, nhưng đời của cụ thì chỉ chất chồng bao đau khổ. Việt cất bước trở về kí túc xá mà lòng cứ nghỉ về dòng đời mình đang bước. Nó sẻ đi về đâu, nó sẻ chảy về đâu ? Con nước sông nhiều khi chảy đôi dòng, có phải chăng gập Như Mai là ngã rẻ trong cuộc đời của Việt. Mưa cứ rơi, lòng cứ nghỉ, Việt chưa bào giờ thấy lòng mình rối bời như bây giờ. Nó sẻ ra sao về sau ?

Khi Việt về tới kí túc xá thì trời đả về đêm, bọn thằng Châu thì đã lăng ra ngủ từ lâu. Có lẻ tụi nó quá mệt nhọc trong ngày đầu tiên ở trường. Việt vội vàng đi thay đồ và xối vài ca nước coi như là tắm. Không biết tại sao hôm nay mưa lại dai dẳn như thế, cơn mưa như không bao giờ dừng lại. Nó cứ mưa và mưa mãi, làm cho lòng Việt cảm thấy nhớ về Như Mai quá. Nổi lòng cứ trãi dài ra như những cơn mưa bất tận không bao giờ dứt. Chưa bao giờ Việt suy nghỉ nhiều như thế, chưa bao giờ có nhiều xảy ra như thế đối với Việt. Hình ảnh bà cụ, hình ảnh Như Mai sao cứ lảng rảng đâu đây, như thôi thúc đầu ốc Việt không bao giờ dừng lại. Việt vén cửa sổ, nhìn về phía căn phòng của Như Mai đối diện. Những ánh sáng lập loè thoát ra từ căn phòng ấy như bảo Việt là Như Mai vẫn đang còn thức. Thỉnh thoảng Việt thấy bóng cửa Như Mai thoáng qua cửa sổ. Việt đang suy nghỉ không biết Như Mai đang làm gì và nghỉ gì. Có phải chăng Như Mai củng như Việt, thỉnh thoảng cứ lén nhìn qua khung cửa để nhìn về phía người mình yêu hay không ? Việt nhớ về Như Mai quá, mới chiều nào đã dìu Như Mai về dưới mưa, trao nhau những lời thắm thiết như những dòng mật ngọt truyền vào tâm hồn, ăn sâu vào cỏi lòng sâu thẳm của Việt. Không biết tại sao Việt cứ chờ cứ đợi, cứ ngồi mãi bên khung cửa nhìn về căn phòng ấy để lâu lâu được nhìn hình bóng của Như Mai, cho dù đó chỉ là một cái lượt qua trong phúc chốc. Tại sao lòng mình cứ rối như tơ vò, cứ không yên như thế ? Có phải chăng thương một người, nhớ một người, cưng một người là như vậy hây sao ? Làm sao Việt biết được, vì Như Mai như một ngôi sao trên trời, lần đầu tiên soi rọi vào tâm hồn trong sáng như ban mai của Việt rồi cướp mất trái tim của một cậu học sinh mới chập chững bước trên đường đời. Việt không ngủ được, Như Mai củng không ngủ được, họ không thể nào ngủ được bởi vì trong lòng của ai kia đả có hình bóng của ai kia rồi còn đâu.

Đêm khuya thấp ngọn đèn mờ
Ai thương ai nhớ ai chờ đợi ai ? Read the rest of this entry »

Sun
Nov 12
2006
14:27

Có những mãnh đời [2]


Cái nắng mùa hạ đầu tháng chín dường như làm cho bọn Việt càng hăng say. Ngày đầu tiên bọn nó ăn vận thật bảnh trai, đầu tóc thằng nào củng chảy lán mướt làm như ra vẻ mấy công tử bột sắp đi hỏi cưới vợ vậy. Có lẻ bọn nó muốn có một ấn tượng với mấy đứa con gái trong ngày đầu tiên gập mặt. Nhưng có lẻ đều bất ngờ nhất đối với bọn nó là được học chung với Như Mai. Chúng nó không ngờ rằng bọn chúng và Như Mai lại có duyên như vây. Có lẻ người vui sướng nhất là thằng Châu, vì trời xuôi đất kiến lại đem Như Mai trước mặt nó. Ở kiến trúc xá củng gập, khi đi học củng gập, đều đó làm nó càng tin tưởng một đều là “Như Mai là ngôi sao vận mệnh” của nó. Nhưng Việt thì khác, Việt chằng màng gì với mấy cô gái ngồi trước mặt Việt, Việt chỉ chăm chú vào lớp học. Suốt buổi học đầu tiên, thằng Châu không bao giờ rời xa ánh mắt của nó với Như Mai. Có lẻ đều đầu tiên nó được học trong ngày đầu tiên là làm sao để mở lời nói yêu một người. Như Mai củng vậy, dường như biết được nổi lòng của Châu, nên cứ phớt lờ, cười giởn với Mai Anh, một người bạn thân từ thời trung học.

Cái cảm giác yêu đương của lứa tuổi đầu đời dường như là xa vời với Việt, nhưng nó lại là một phần quan trọng trong ánh mắt của Châu. Cho nên hai thằng bạn ngồi chung bàn mà như hai thế giới khác biệt. Nhưng có lẻ đó chỉ là cái cảm nhận ban đầu, đâu ai biết rằng trong lòng Việt có biết bao là tình cảm đè nén, biết bao nhiêu cơn sóng ngầm chưa kiệp trào ra. Chiều hôm ấy, mưa tầm tả, Mai Anh và Như Mai không thể lội bộ về kí trúc xá. Hai cô nàng cứ ẩn thân mình vào một quán cốc bên đường để chờ tạnh mưa. Nhưng cơn mưa dường như không bao giờ dức, thế là Châu lại có một cơ hội để được gần Như Mai hơn:

-”Nè hai bé kia, nếu không ngại, mình có thể dìu hai bé kia về”.
Tuy là nói vậy nhưng thật sự Châu chỉ muốn dìu Như Mai về mà thôi, vì chiếc xe đạp của nó làm sao có thể dìu hai nàng một lúc cho được.
-”Châu tốt quá, vậy thì Châu dìu mai Anh về dùm Như Mai vây”.

Như Mai vừa dứt lời thì Mai Anh đả nhảy lên xe của Châu từ lâu. Sự việc quá bất ngờ làm cho Châu không biết làm sao xoay sở. Nhưng “phóng lao thì phải theo lao”, Châu đành phải dìu Mai Anh về mặt dầu trong lòng cứ nghỉ tới Như Mai. Trông khi đó, Như Mai lại chạy lại gần Việt và muốn Việt giúp đưa Như Mai về. Vốn là một người nhúc nhát và mắc cở, Việt định từ chối, nhưng đứng trước nét đẹp thanh thoát của Như Mai, Việt cầm lòng ko được nên chỉ gật đầu đồng ý mà không nói lời nào. Read the rest of this entry »

Sun
Nov 12
2006
14:23

Có những mãnh đời [1]


- Nè cậu, câu có thể mua giùm bà một tờ vé số được không cậu ?

Việt đang cầm ly trà đá trên tay giật mình quây lại. Trước mặt Việt là một bà cụ tuổi ngoài bảy mươi, một tay chống gậy, một tay cầm một sấp vé số. Cụ trông có vẻ mòn mỏi quá, mái tóc bạc trắng làm cụ trông có vẻ già hơn, cái lưng còng của cụ đả nói cho Việt biết cụ đả từng trãi qua một quãng đời cơ cực và sương gió. Ánh mắt cụ dường như không thấy được rỏ, nên đôi tay cứ xờ xoạn về phía trước như cố nài nỉ Việt mua giúp bà vài tờ giấy số. Việt như đẩn người ra vì sự việc quá bất thình lình, cậu không thể tưởng tượng được một bà cụ như thế nầy mà phải bương trãi kiếm sống mọi ngày trên đường phố đầy bụi bậm bằng những tờ vé số. Việt không thể thốt nên lời, có lẻ hình ảnh đau lòng đó là lần đầu tiên Việt bắt gập trong đời, nên Việt cảm thấy xót xa lắm.

- Dạ thưa bà, cháu xin lổi, cháu không thể giúp bà được vì hiện tại cháu củng không còn đồng nào trong túi.

Việt vừa nói vừa ứa nước mắt vì cậu cảm thấy mình như là một người vô lương tâm, không giúp được bà cụ đáng thương đó. Việt thấy mình sao nhỏ bé trước vủ trụ rông lớn, là một hạt cát không hơn không kém giữa sa mạc bao la.

- Không sao đâu cháu ạ, cháu đừng bận tâm, nếu cháu giúp được bà thì bà rất là cảm kích, bằng không thì bà củng không có buồn vì chuyện đó đâu. Bà sẻ bán cho người khác vậy. Bà chúc cháu luôn được nhiều phước lành trong cuộc sống. Read the rest of this entry »