Mar 26
2008
Lê bước trên con đường đê dài lê thê mà lòng Việt buồn khôn tả, mái nhà tranh ngày xưa từng nuôi Việt lớn nên người đả trong tầm mắt nhưng hồn Việt thì vẫn để ở nơi chốn Sài Gòn đô thị, nơi có người thương yêu chắc củng đang ngóng trông. Quê hương, mãnh đất đả từng chôn nhau cắt rún củng chẳng làm Việt bận tâm. Vì ai mà Việt trở nên như vậy ? Vì ai mà người mẹ mến yêu đang chờ đợi mỏi mòn ở nhà củng chẳng làm Việt luyến lưu. Đầu ốc Việt như trống rổng và thẩn thờ như án mây trôi lượn không biết ra đi và về đâu. Cơn gió nhè nhẹ thoảng qua bờ vai làm Việt suýt té xuống ruộng. Nhưng một bàn tay êm ái đả chụp lấy bàn tay Việt và nói:
-”Chào Việt”
Giọng nói của ai mà quen thuộc đến như vậy ? Việt quây lại để nhìn và không tin tưởng người xuất hiện rong ánh mắt mình là sự thật. Việt vén tay áo lau mắt để nhìn kỉ một lần. Nhưng hình bóng đó vẫn là hình bóng đó. Việt tự nhủ mình đang tỉnh hay đang mơ ? Có phải những gì xung quanh đang xảy ra là sư thật ? Cái nắng của hoàng hôn như làm cho hình dáng ấy trở nên nhòa nhạt. Nhưng Việt làm sao Việt lại không nhận ra được hình bóng đả nằm sâu trong tâm hồn Việt tự bấy lâu nay.
-”Có phải Việt đang nằm mơ hay không?”
Việt nhìn vào mắt người ấy và hỏi. Người ấy không trả lời mà chỉ mỉm cười. Có lẻ bây giờ Việt mới tin nhửng gì đang xảy ra là sự thật. Như Mai với dốc dáng như một cô tiểu thơ đả không ngại đường xa để lặn lội theo Việt về nơi xa xôi hẻo lánh nầy. Như Mai đả luôn nhớ về Việt từ khi hai người chia tay. Như Mai sống từng giây từng phút trong mong đợi và buồn thương. Trong lòng vẫn luôn nghỉ tới từng bước chân của Việt, mỏi bước Việt đi là lòng Như mai đau thêm tí, vì Như Mai biết rằng:
“Mỏi bước người đi, tình xa thêm một
Nổi nhớ càng dâng đau tột tâm hồn ”
Sống không có người mình thương bên cạnh thì thật là vô nghỉa, Như Mai biết rỏ điều đó. Chỉ xa Việt có một giờ mà tim Như mai không thôi ngường đập. Làm sao Như Mai có thể xa cách Việt suốt ba tháng hè nầy đây? Làm sao nổi nhớ nhung của Như mai có thể nào giàn trãi được trong nhửng ngày xa cách đó. Chín vì thế, Như Mai đả trốn ba và viết một lá thư để lại nói rằng Như Mai cùng bạn học cùng trường cấm trại một nơi nào đó để lê bước theo Việt về quê.
-”Việt có còn nhận ra Như mai không?” Như Mai hỏi
-”Làm sao Việt lại không thể nhận ra được Như Mai chứ. Mặc dù quần xoăn đầy bùn lầy có làm Như Mai khác đi đôi chút” Việt mỉm cười đáp lại.
-”Việt cười Như Mai chứ gì ? Nếu biết như vậy, Như Mai chẳng thèm theo Việt về quê chi cho mắc công để bị người ta cười” Như mai đáp với vẻ hờn giận.
-”Không, Việt chỉ thấy Như Mai có vẽ xinh xắn hơn trong vốc dáng một cô thôn nử thay vì một tiểu thơ trong lòng của Việt”. Việt đáp.
-”Không biết có bao giờ Việt chê Như Mai không nửa ? Không biết Việt có bao giờ chê Như Mai là một tiểu thơ chỉ biết nương tựa vào cha mẹ mà không thể cùng cam cùng khổ với Việt không? ” Như Mai buồn bả hỏi.
-”Không đâu, trong lòng Việt, Như Mai là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà Việt có thể mong đợi. Trong lòng Việt, Như Mai là đẹp nhất trên đời nầy, làm gì có người nào khác đẹp hơn người mình thương đây ? Như Mai vì Việt mà nói dối ba để theo Việt về nơi nầy, làm sao Việt không hiểu được điều đó. Đó giờ, ngoài mẹ Việt ra, chưa ai vì Việt mà hi sinh cả. Bây giờ vì Việt mà Như mai đả hi sinh. Như Mai đả đem lại cho Việt một một tình yêu nồng thấm với tấm lòng chân thành, đả cho Việt những giây phút “biết nhớ, biết thương, và biết đợi”, đó là những chuỗi ngày đẹp và hạnh phút nhất trong cuộc đời cửa Việt. Việt yêu Như Mai không vì Như Mai đẹp, nhưng vì Như Mai đem lại cho Việt một nửa đời mà Việt tin rằng mình không thể nào thiếu và không thể nào sống mà không có nó. Quê hương thì trong ánh mắt, mẹ hiền và gia đình thì trong tâm hồn, còn Như mai là ở trong tận đáy tim và cỏi lòng của Việt. Tất cả đó gối gém trong mãnh đời của Việt. Là tất cả những gì quý giá nhất mà Việt đang có. Xin Như Mai đừng hờn đừng giận Việt cho đau lòng, xin hĩu cho Việt rằng Việt đả góp lại mãnh đời của Như Mai vào mãnh đời của Việt từ giây phút đầu tiên gập gở.”
Như Mai nhảy vào lòng Việt, hai dòng lệ trên mí mắt cứ tuôn dài trên má. Dòng lệ hạnh phúc như cứ muốn tuôn hoài như cơn mưa đầu tiên hai người cùng sánh đôi bên nhau trong khung trời đại học. Chúng ta đôi khi khóc vì đau buồn, đôi khi khóc vì hạnh phúc. Nhưng đối với Như Mai và Việt, họ khóc vì họ đả tìm được một nửa của đời nhau. Họ dìu nhau đi trên con đê dài lê thê ấy, như đang cố dìu nhau đi hết cuộc đời nầy. Việt nắm tay Như Mai mà thấy tràn đầy hạnh phúc. Việt nắm tay Như Mai chặt và càng chặt thêm để như muốn nói với Như Mai rằng Việt không muốn xa Như Mai thêm một phút giây nào nửa vì một chút xa nhau củng làm cho Việt thêm một phút giây đau lòng xót dạ.
Chiều hoàng hôn nơi miền quê sao đẹp quá. Bầu trời tím với mây lượn xung quanh, con đê và ruộng vườn như dệt thơ và dệt mộng trong lòng của Việt.
Trong ánh mắt tôi….
Phía chân trời là bất tận !
Bầu trời xanh với mây lượn xung quanh
Tôi ở đâu, nổi sầu hay nhung nhớ?
Mãnh đất nào…..
Hơi thở nguyện vào tim !
Tiếng vỏng đưa ru niềm tôi thao thức
Lòng bâng khuâng thức giấc nhớ phương xa
Tiếng chim ca, hương đồng, hoa lá cỏ
Nước mặn phèn, lối nhỏ vắng chân thưa
Chốn ngày xưa, tôi vừa lên ba bốn
Câu dân ca khắc rốn ép vào tim
Đây cầu nhỏ khắc nghi hoài kỉ niệm
Đây vườn rau mây tím buổi hoàng hôn……….
Nhưng có ai biết rằng “cảnh chỉ đẹp khi có người yêu của mình bên cạnh”. Xa xa, những đứa trẻ cứ nô đùa trên đồng ruộng. Có đâu đây những cách diều bay lượn trên bầu trời tự do, giống như là Như Mai và Việt đang bay lượn trong khoảng trời riêng của họ. Hãy cứ bỏ mặt đi những giây phút đau buồn. Hảy cứ bỏ mặt đi những giây phút khổ đau. Hãy tận hưởng những giờ phút được bên cạnh nhau, những giờ phút hạnh phúc, những giờ phút khó quên.
Mẹ đang nấu buổi cơm chiều trong căn nhà lá đơn xơ ấy. Tiếng cá kho, mùi canh chua phản phất từ ánh lửa hồng hợp cùng tiếng rơm đang cháy làm cho Việt gửi thấy được mùi Quê Hương, mùi vị mà Việt đả hòa nhập vào hơi thở của mình từ thưở còn nôi.
-”Mẹ, mẹ đang nấu cơm cho con phải không ?” Việt hỏi
Bà mẹ đang lây hoay với nồi canh chua còn đang gian dở, giật mình quây lại.
-”Trời ơi, có phải Việt đó không ? Con về sớm quá làm mẹ chưa kịp chuẩn bị xong cơm cho con. Con hãy đợi mẹ tí, mẹ củng gần xong rồi. Nè Việt, cô gái nầy là ai vậy ? Trông củng khá xinh lắm “. Mẹ Việt quây qua Như Mai và trả lời và hỏi trong hạnh phúc.
-”Hummmmmm……..Đây là người bạn mà con đả quen khi học ở Sài Gòn” Việt đáp.
-”Thế là bạn bình thường hay là bạn gái ?” Mẹ Việt có vẻ như truê chọc.
-”Con là bạn gái của Việt. Nhưng không hẳn vậy, con đả coi Việt là người duy nhất trong đời của con, có nghỉa là chồng con. nếu bác không ái ngại, xin bác cho con được gọi bác một tiếng thân mật như Việt từng gọi bác “Mẹ.”. ”
-”Như vậy thì còn gì bằng, đó là đều mà bác mong đợi từ bấy lâu nay. Bác mong Việt sẻ có một người khác thay thế bác chăm sóc cho nó và thương yêu nó như bác vậy. Bác già rồi, bác chẳng còn ướt ao gì từ khi ba của thằng Việt qua đời, chỉ mong mỏi nó kiếm được một người thương yêu nó thật sự, như thế là bác mảng nguyện rồi”. Mẹ Việt đáp.
-”Con củng chỉ mong trong trái tim của Việt, con là một nửa phần của bác thôi”. Như Mai đáp lại trong cảm động.
-”Như vậy là bác uyên tâm rồi. Bác nghỉ một ngày nào đó Việt sẻ không còn nhớ bác trên cỏi đời nầy, vì con đả chiếm lấy hết cỏi lòng của nó. Đả mười mấy năm rồi, từ ngày thằng Việt mới chào đời, gia đình chưa bao giờ được một bửa cơm ngon, một bửa cơm toàn vẹn với niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn. Vậy hôm nây, con có thể nào cùng bác và Việt dùng bửa cơm gia đình, bửa cơm mà bác ao ước từ bấy lâu nay?” Mẹ Việt nghẹn ngào.
-”Có gì hạnh phúc bằng bác coi con như là một phần của gia đình. Đó củng là điều mà con mong đợi, vì con đó giờ củng chưa có một bửa cơm trọn vẹn, một gia đình trọn vẹn, một cuộc đời trọn vẹn”. Như Mai đáp trong nước mắt.
Thế là Việt, Như Mai, và Mẹ dùng bửa cơm mang ý nghỉa gia đình đầu tiên trong đời. Ý nghĩa gia đình đối với tất cả Việt, Như mai, và mẹ. Vì họ chưa bao giờ ăn một bửa cơm có đông đủ như thế nầy. Có những mãnh đời chưa bao giờ trọn vẹn. Nhưng một mãnh đời trọn vẹn là gôm góp từ những mãnh đời không trọn vẹn với nhau. Như Mai thiếu mẹ, Việt thiếu cha, còn mẹ Việt thì thiếu người chồng từ khi Việt ra đời. Nhưng họ cảm nhận được một ý nghỉa “gia đình” thật sự từ khi ngồi với nhau. Ánh lửa tỏa ra trong xế chiều, mùi thơm của hương vị Quê Hương tỏa ra từ những món ăn đồng quê nghe sao đậm đà quá, tình nồng và hương quê là tất cả những gì ba người họ cảm nhận bây giờ. Món ăn thanh nhạc, nhưng tình nồng dâng cao. Tất cả họ đều cảm nhận được đây là bửa cơm ngon nhất trong đời.
Cá kho, canh cải, thoảng mùi hương
Nhớ quá hương quê, chốn miệt vườn………
Ba tháng hè nơi chốn đồng quê và chuổi ngày hạnh phúc bên nhau giữa Việt và Như Mai cứ thoáng qua một cách vô tình. Những ngày bên nhau, bên chốn ruộng đồng, bên tiếng ếch kêu, bên mùi hương của lúa, bên bếp lửa phập phồng, bên cạnh vòng tay ấm áp, và giấc ngủ nồng bên nhau. Họ mới cảm nhận được như thế nào là một cuộc sống thật sự, một gia đình thật sự, một mái nhà thật sự, một mãnh đời thật sự là của nhau và chia sẻ với nhau. Có lẻ họ không thể nào thiếu nhau được nửa , vì họ nghỉ rằng cuộc đời là chỉ một, nửa cho mình, nửa cho người mình yêu.
Con đường mòn mà ngày xưa Việt cấp sách đến trường bây giờ đả trở nên tôm tất, không còn vủng lầy, không còn lủ lội như ngày xưa , nơi mà Việt phải băng đồng lội ruộng trong những ngày mưa và ngày lũ. Chỉ thoáng đó thôi mà cảnh vật đả thay đổi, giống như cuộc đời của Việt, củng thay đổi từ khi gập Như Mai. Ngã rẻ của cuộc đời không sao lường trước được, ngã rẽ cuộc đời của Việt và Như Mai đã sang một lối khác từ khi hai trái tim gập nhau, khác lối nhưng chung một nẻo về. Cho dù đó là con đường Sài Gòn lập lòe những ánh đèn chối chan và lấp lánh, cho dù đó là lối nhỏ vắng tanh của xóm quê nghèo, họ nguyện bước chung đường cho đến hết cuộc đời nầy cho dù biết bao chông gai và trắc trở đang chờ đón họ
Họ cảm thấy họ đả có nhau cả một đời dù chỉ ở cạnh nhau ba tháng ngắn ngũi. Những giây phúc mặn nồng là như có cả đời nhau. Năm học đầu qua mau và họ đả tìm đến nhau như một phép màu kì diệu “sinh ra là để có nhau và vì nhau”. Nhưng những chuỗi ngày càng hạnh phúc, thì càng làm cho họ lo sợ rằng đó chỉ là hạnh phúc mong manh và dể vỡ. Không biết những giây phúc ngọt ngào như vầy có thể giữ mãi đến trọn đời hây không. Việt lo mất Như Mai, Như Mai củng vậy. Họ không sợ cho tình yêu của họ sẻ thay đổi , nhưng chỉ sợ rằng có một động lực nào sẻ tách ngăn không cho họ đến gần nhau. Họ trong vòng tay nhau dưới ánh trăng thanh bình của miền quê hẻo lánh. Không gian tĩnh lặng dường như để cho họ nghe được hơi thở và nhịp đập trái tim của nhau. Họ cố níu lấy khoảng không gian đó để mai nầy còn nhớ còn thương khoảng trời yêu đương thưở đó………….. sẻ típ tục
