Sun
Nov 12
2006
14:27

Có những mãnh đời [2]


Cái nắng mùa hạ đầu tháng chín dường như làm cho bọn Việt càng hăng say. Ngày đầu tiên bọn nó ăn vận thật bảnh trai, đầu tóc thằng nào củng chảy lán mướt làm như ra vẻ mấy công tử bột sắp đi hỏi cưới vợ vậy. Có lẻ bọn nó muốn có một ấn tượng với mấy đứa con gái trong ngày đầu tiên gập mặt. Nhưng có lẻ đều bất ngờ nhất đối với bọn nó là được học chung với Như Mai. Chúng nó không ngờ rằng bọn chúng và Như Mai lại có duyên như vây. Có lẻ người vui sướng nhất là thằng Châu, vì trời xuôi đất kiến lại đem Như Mai trước mặt nó. Ở kiến trúc xá củng gập, khi đi học củng gập, đều đó làm nó càng tin tưởng một đều là “Như Mai là ngôi sao vận mệnh” của nó. Nhưng Việt thì khác, Việt chằng màng gì với mấy cô gái ngồi trước mặt Việt, Việt chỉ chăm chú vào lớp học. Suốt buổi học đầu tiên, thằng Châu không bao giờ rời xa ánh mắt của nó với Như Mai. Có lẻ đều đầu tiên nó được học trong ngày đầu tiên là làm sao để mở lời nói yêu một người. Như Mai củng vậy, dường như biết được nổi lòng của Châu, nên cứ phớt lờ, cười giởn với Mai Anh, một người bạn thân từ thời trung học.

Cái cảm giác yêu đương của lứa tuổi đầu đời dường như là xa vời với Việt, nhưng nó lại là một phần quan trọng trong ánh mắt của Châu. Cho nên hai thằng bạn ngồi chung bàn mà như hai thế giới khác biệt. Nhưng có lẻ đó chỉ là cái cảm nhận ban đầu, đâu ai biết rằng trong lòng Việt có biết bao là tình cảm đè nén, biết bao nhiêu cơn sóng ngầm chưa kiệp trào ra. Chiều hôm ấy, mưa tầm tả, Mai Anh và Như Mai không thể lội bộ về kí trúc xá. Hai cô nàng cứ ẩn thân mình vào một quán cốc bên đường để chờ tạnh mưa. Nhưng cơn mưa dường như không bao giờ dức, thế là Châu lại có một cơ hội để được gần Như Mai hơn:

-”Nè hai bé kia, nếu không ngại, mình có thể dìu hai bé kia về”.
Tuy là nói vậy nhưng thật sự Châu chỉ muốn dìu Như Mai về mà thôi, vì chiếc xe đạp của nó làm sao có thể dìu hai nàng một lúc cho được.
-”Châu tốt quá, vậy thì Châu dìu mai Anh về dùm Như Mai vây”.

Như Mai vừa dứt lời thì Mai Anh đả nhảy lên xe của Châu từ lâu. Sự việc quá bất ngờ làm cho Châu không biết làm sao xoay sở. Nhưng “phóng lao thì phải theo lao”, Châu đành phải dìu Mai Anh về mặt dầu trong lòng cứ nghỉ tới Như Mai. Trông khi đó, Như Mai lại chạy lại gần Việt và muốn Việt giúp đưa Như Mai về. Vốn là một người nhúc nhát và mắc cở, Việt định từ chối, nhưng đứng trước nét đẹp thanh thoát của Như Mai, Việt cầm lòng ko được nên chỉ gật đầu đồng ý mà không nói lời nào. Trời cứ mưa và vẫn cứ mưa, hạt mưa rôi ngày càng thêm nặng . Chiếc xe củ ù ệt của Việt dường như cứ chậm lại dần, cái lạnh làm cho da Việt thêm đông lại. Nhưng lòng Việt thì cảm thấy ấm lắm, lần đầu tiên trong đời được gần một người con gái như vậy làm sao khổi bâng khuân cho được. Tai Việt không nghe gì cả, mắt Việt không thấy gì cả. Việt chỉ cảm thấy có một niềm vui xung quanh Việt , cái cảm giác của một thế tìm ẩn , một thế giới mà Việt chưa từng có, một thế giới khác xa với thế giới đau thương mà Việt đả chuyên trãi gần 19 năm qua. Quảng đường về kí thúc xá không xa cho mấy, nhưng Việt đang cảm thấy quãng đường cứ dài ra, để cho Việt được gần với Như Mai hơn. Dìu người đẹp mà không nói lời nào, Việt dường như chết lặng giữa khoảng trời của riêng mình, nhưng cái khoảng trời đó chẳng bao lâu bị đánh mất khi Như Mai bắt đầu trò chuyện với Việt:

-”Cái anh nầy sao cứ im như vậy, chắc là đang nhớ người yêu hay là đang lo sợ người yêu biết anh dìu Như Mai về?”

Cái nét hài hước của Như Mai vẩn vậy, nhưng làm cho Việt cảm thấy e thẹn biết dường bao. Một thíu niên từ tỉnh thành vào Sài Gòn vẩn còn nét mộc mạt đơn xơ, vẫn chưa một lần nói tiếng yêu, vẫn chưa một lần dám nhìn thẳng vào mặt một người con gái nào thì sao khỏi thẹn thùng cho được. Nhưng hôm nay lại khác, tim Việt dường như đập nhanh hơn, hơi thở dường như đầy sức sống. Việt trả lời với giọng ấp úng:

-”Việt không có bạn gái nên Như Mai dừng bận tâm”
-”Như Mai vẫn cứ tưởng Việt không biết nói chuyện chứ.”

Nói xong Như mai cười sản khoái. Giọng cười, tiếng nói đó thân thiết biết dường bao. Lòng Việt bây giờ như có một ngọn lửa rực cháy, cái cảm giác của tình yêu dường như len lói trong tâm hồn. Khi xe chạy qua những chổ gập ghềnh, Như Mai vô tình kẻ đụng nhẹ vào eo Việt. Cái đụng dường như vô tình kết nối Như Mai và Việt, làm cho Việt vui sướng biết dường bao. Nụ cười mỉm chi cứ trên khuông mặt Việt trong suốt quảng đường về kí thúc xá. Mấy thằng bạn vẫn chạy kế bên, nhất là thằng Châu, nó cứ bám cạnh Việt để xem chừng Như Mai, và xem Việt có giở trò gì với Như Mai ko. Nhưng bây giờ, Việt không còn thấy bất cứ gì xung quanh mình, Việt đang ngất ngây trong niềm vui vì có Như Mai bên cạnh. Việt phớt lờ đi cái nhìn ghen tị của Châu, còn Châu thì dường như phớt lờ Mai Anh. Nó cứ lặng thinh trong suốt quãng đường, đó không phải là tính cách của nó, vì nó vốn nổi tiếng là thằng nói nhiều.

Trời mưa càng nhiều làm ướt hết áo của Như Mai, Việt cởi áo ngoài của mình ra và đưa cho Như Mai mặt. Việt chưa bao tận tình với ai như vậy, Việt không cảm thấy lạnh trong lòng, Việt chỉ sợ Như Mai lạnh mà thôi. Cái khoảnh khắc yêu đầu đời của Việt dường như chớm nở. Việt củng không ngờ nó lại xảy ra nhanh như thế, Việt củng không ngờ Việt lại bắt đầu có cảm tình với người yêu trong mộng của bạn mình - thằng Châu. Như Mai củng không ái ngại, đưa tay nhận lấy chiếc áo mà Việt trao cho như đang đón nhận một lời yêu thương sâu đậm mà Như Mai chưa bao giờ có từ khi mẹ mình mất. Như Mai cảm thấy hạnh phúc quá. Khoác trên người chiếc áo của Việt mà cứ tưởng như là khoác trên người một vòng tay âu iếm- một trời thương. Hai thế giới bây giờ dường như đang xoay chung một vỉ tuyến, hai tâm hồn nhưng chỉ một ước mơ. Có lẻ cuộc đời là dài lắm, nhưng có lẻ cuộc đời củng là rất ngắn nếu như chúng ta chỉ sống cho khoảnh khắc khó quên. Việt và Như Mai dường như đang sống trong một khung trời khác, một cuộc sống khác, hay là một cuộc đời khác vì họ đang tìm chung một nhịp đập của con tim- hơi thở của tình yêu.

Giây phút buâng khuâng rồi củng phải lìa xa, đường dài thì củng có nơi đến. Việt luyến tiếc nhìn theo Như Mai khuất dần trong cơn mưa phùn mùa hạ mà lòng chưa hết rộn ràng lâng lây. Hồn Việt bay bổng theo những hạt mưa, trong đầu Việt giờ đâu còn gì tồn tại ngoại trừ hình bóng của Như Mai. Việt cố níu kéo những khoảng thời gian khó quên nầy dài thêm giây phút nửa, để lở mai đây Việt không còn cơ hội thì những gì xảy ra bây giờ là chút gì để nhớ và để thương trong cuộc đời của Việt. Có lẻ khi được yêu thì lòng ta thêm bồi hồi và xúc động khi nhìn thấy người yêu xa khuất mặt dù đó là giây phút chia xa ngắn ngủi. Người ta đã đi khuất từ lâu mà ánh mắt Việt vẫn chưa rời cái khoảng trời mù mịt phía trước. Việt cứ thắc mắt tại sao khoảng thời gian nầy lại qua chậm như thế. Thời gian quen Như Mai củng là khá lâu, nhưng Việt đâu có thấy được cái cảm giác luyến lưu khó tả như thế nầy. Việt cứ nghỉ Như Mai củng là người con gái bình thường mà thôi, đâu có gì đặt biệt. Nhưng hôm nay lại khác, Việt thấy ánh mắt Như Mai như đem lại sự ấm áp trong tâm hồn. Việt thấy mọi thứ trên đời dường như đều tươi đẹp và đầy sức sống vì có Như Mai bên cạnh.

Mấy thằng bạn đả vào kí túc xá từ lâu , kể cả thằng Châu. Còn Việt thì vẩn cứ đứng đó thẩn thờ dưới mưa. Việt không muốn về kí túc xá, Việt đạp xe quanh quẩn mấy khu xóm nghèo để cố quên đi hình bóng của Như Mai. Vòng xe cứ trỉu nặng dần trên đôi chân của Việt nhưng Việt không thể nào quên được Như Mai. Bất chợt một hình bóng lờ mờ xuất hiện trước mắt Việt. Hình bóng nầy Việt trông củng quen lắm, nhưng khi Việt tới gần thì Việt mới nhận ra đó là bà cụ bán vé số mà Việt đả gập hôm trước. Thân mình cụ ướt rẩm và có lẻ hôm nay cụ củng không bán được nhiều vé số vì trên tay vẫn còn khá nhiều. Việt vội vàng nhảy xuống xe và dìu cụ. Cụ ngước mặt lên nhìn và nhận ra Việt. Việt dìu bà cụ về nhà , đó là một căn chòi ộp ẹp bên cạnh kí túc xá của Việt. Có lẻ vì bà cụ thường bán về khuya nên bấy lâu nay Việt không để ý. Việt rót cho bà cụ cốc nước và hỏi:

- “Cụ sống ở đây một mình hay ở với ai? Các con của cụ ở đâu?”
Bà cụ đưa ly lên miệng hớp tí nước cho ấm lòng rồi đáp:
- “Cụ sống một mình cháu ạ. Các con của cụ chắc đả chết hết rồi.”
- “Tại sao lại như vậy cụ?” Việt hỏi ngay tức khắc.
Bà cụ không trả lời , mắt cụ chỉ biết nhấm lại , cụ không dám nhìn Việt , cụ dường như cố quên một dỉ vảng cay đắng của đời mình.
- “Cụ không thể nào chia sẻ với cháu được à?” Việt hỏi tiếp
- “Không đâu cháu ạ , cụ chỉ không muốn cháu biết được dỉ vảng đau thương của cụ mà thôi. Bây giờ cháu đang sống trong hạnh phúc , cháu phải biết quý những gì mình đang có.” Nói xong cụ quây sang nhìn Việt bằng cái nhìn trìu mến như đang nhìn con hay cháu của cụ vậy.
- “Không đâu bà ạ , cháu muốn biết nổi đau khổ của bà để cháu có thể chia sẻ với bà phần nào” Việt đáp.

Trầm ngâm một hồi lâu, bà cụ bắt cầu kể ” Thời gian thật vô tình, dòng đời củng vô tình không kém cháu ạ. Từ nhỏ, bà chỉ có một điều ước mong manh là lớn lên có 1 chổ nương tựa tốt , có một mái ấm gia đình thật sự. Có lẻ điều đó đúng, khi mà năm bà 17 tuổi bà phải chiều ý cha mẹ mà đi lấy chồng mặt dù chưa từng gập mặt người đó , hay có chút tình cảm nào. Nhưng củng mai mắn cho bà là bà gập chổ nương tựa tốt , chồng bà thương bà lắm, cái xa cái lạ trong nhửng ngày đầu sống chung dường như tan biến trong những ngày kế tiếp bên cạnh chồng. Bà cảm thấy mọi thứ bà mong đợi dường như trọn vẹn lắm, nhất là khi bà có được ba đứa con trong chuổi ngày hạnh phúc. Nhưng niềm vui đâu bao giờ được kéo dài lâu. Sau khi có hai đứa con kháo kỉnh, chồng bà phải lên đường nhập ngủ vì tiếng gọi của non sông. Đứa con thứ ba chưa chào đời đả phải vắng bóng hình cha và sao nầy củng chẳng bao giờ có cơ hội gập nửa. Một năm sao , chồng bà chết tại chiến trường trong lúc đứa con thứ ba vừa cất tiếng chào đời. Niềm đau đó làm sao bà có thể nào chịu đựng được , bà thương chồng bà lắm , bà luyến tiếc chuổi ngày êm đềm có nhau với chồng. Bà ân hận vì chưa được ôm chồng bà lần cuối trước khi chồng bà rời khỏi bà ra đi vĩnh viễn “.

Nói tới đây, hai dòng nước mắt buông dài trên má cụ. Có lẻ Việt không nên nhắc cụ kể câu chuyện đau thương nầy vì nó khơi dậy niềm đau trong lòng cụ từ bấy lâu nay. Vén tay lau nước mắt, cụ kể tiếp “Nhưng chưa dừng ở đó đâu cháu ạ , đó chỉ mới là cái mất mát đầu tiên trong đời bà. Chồng chết, bà một tay buôn gánh bán bưng để nuôi ba đứa con nên vốc nên người, cả ba đứa đều giống hệt ba tụi nó , chúng đều thương bà , nhưng chúng đều chung một ý nghỉ là đem thân mình đền đáp cho tổ quốc. Cả ba đứa nó đều lên đường nhập ngủ và hẹn gập lại bà trong một ngày thanh bình. Nhưng định mệnh cứ trêu chọc bà , hai thằng lớn lần lượt ngã thân tại chiến trường. Ngày bà được triệu gọi lên nhận xác hai đứa con, lòng bà đau như cắt. Bà đâu muốn con mình phải hi sinh như thế , bà đâu thể nào chịu đựng được nổi mất mát to lớn nầy, nhất là từ khi chồng bà ra đi. Bà nuôi lớn tụi nó không phải vì muốn được trả hiếu , bà nuôi lớn tụi nó với tình thương, với niềm tin và tất cả hi vọng để tụi nó nên vốc nên người. Nhưng mà đời bà là thế, bà lần lượt nhìn từng người thân yêu của mình ra đi mà không làm gì được. Tim bà cứ như vở thêm từng mãnh, cái chết của người ra đi thì có lẻ dể dàng lắm, nhưng nổi đau của người ở lại thì làm sao đo lường được đây? bà thà chết một lần cho rồi thay vì phải hứng chịu những chuỗi ngày đau thương và lạnh lẻo nầy. Sao khi cuộc chiến trôi qua, thằng Út mai mắn được sống xót nhưng bị bắt đi học tập cải tạo ở Côn Đảo. Hai năm đầu bà còn nhận được vài lá thư của nó , nhưng năm sau thì biệt tâm. Bà không biết bây giờ nó còn sống hay đả chết , những ngày tháng bị đọa đày ở Côn Đảo làm sao nó sống nổi đây?”.

Nói xong cụ òa khóc, nổi đau trong lòng cụ làm sao có thể truyền trãi qua hết những dòng nước mắt…………..will be continued…

Leave a comment

:mrgreen: :neutral: :twisted: :arrow: :shock: :smile: :???: :cool: :evil: :grin: :idea: :oops: :razz: :roll: :wink: :cry: :eek: :lol: :mad: :sad: :!: :?: